Snow

Sunday, October 23, 2016

Chút nhớ

Đã được một thời gian rồi từ lúc mình nhận ra bản thân ham muốn ở lì trong nhà, thưởng thức quãng thời gian quanh quẩn lười biếng. Mà có lẽ, nếu mãi lười biếng thì cuộc sống không thể tiếp diễn được.

Mình có thói quen hoài niệm, sống trong quá khứ, thèm khát cái cảm giác xưa cũ. Thế nên rảnh rỗi lại nằm nhớ về chuyên Lê Quý Đôn, nhớ về cái cảm giác buổi tối hôm trước khi thi đã đạp xe đến trước cổng trường, hít một hơi thật sâu để biết rằng những ngày tới sẽ chiến đấu thật dũng mãnh để được ngồi ở một trong những phòng học còn sáng đèn mải miết lúc 9 giờ tối ấy.

Nhớ lần đầu đứng dựa vào cái tường trước cửa phòng 9 mà trắng cả quần vì trường vừa quét vôi mới, tự nhủ "à từ nay căn phòng này sẽ ở cùng mình suốt 3 năm học đây". May mắn sao đúng là 3 năm không phải thay phòng học lần nào.

Nhớ những lúc chờ mãi đến giờ ra chơi quanh quẩn cầu thang chém gió cùng anh Duy, chị Duyên, chị Tâm, anh Đệ, thằng Tú, con Ngân... Rồi chờ mãi đến nghỉ Tết, nghỉ hè, clb của trường để cùng quậy cho thả ga hay deep deep cùng những con người mình ngưỡng mộ biết bao. Ngày ấy quan hệ với lớp không tốt nên chỉ bám víu vào mấy ông bà già đã ra trường đi học đại học ở xa mãi mới về. Hồi đấy sao nghĩ được cuối cùng mình lại là đứa xa nhà nhất.

Rồi nhớ đã 4-5 năm làm cái sự kiện to nhất trường, những trưa chiều đắm mình cùng những "công việc" đầu đời. Mình đã nghĩ mình giỏi lên kế hoạch cho sự kiện lắm ấy. Khi đó, tuổi trẻ của mình có khả năng bất tận, không ngán bất kì cái gì.

Nhớ không sao kể hết nổi về Lê Quý Đôn. Đi xa rồi vẫn có nhiều thứ làm ta lưu luyến quá. Đi rồi mới xuất hiện, sao không xuất hiện lúc ta còn ngồi trên ghế nhà trường để còn biết trân trọng mà giữ lấy?

Biệt Phủ tối Chủ Nhật chút nhớ.

Monday, October 10, 2016

Đêm lang thang, hay chuyện đi làm

Tôi mải miết cọc cạch đạp xe trên khúc đường quen, nhìn về phía trước là màn đêm, tối đen như tương lai của bản thân. Tôi đành là đánh liều tiến về trước, còn hơn là dừng lại giữa chừng rồi không còn sức đạp tiếp nữa.

Đi làm thêm. Tôi đã chuẩn bị tinh thần là sẽ khổ lắm, lại còn làm vào thứ bảy, chủ nhật nữa nên sẽ rất đông khách. Tôi đã trải qua một cách thần kì hai hôm đứng suốt 5 tiếng đồng hồ. Rửa bát ở nhà hàng lớn chắc chắn không dễ tí nào, vì hì hục hết sức hết tốc lực thì nhìn đằng sau vẫn còn ít nhất là 5 cái mâm chất đầy bát bẩn cần rửa đang chờ sẵn, hai bên tai là những người làm lâu năm thúc giục làm nhanh lên sao mày chậm thế. May thay là nhà hàng họ có sẵn máy rửa bát, chỉ cần tráng nước rồi xếp vào cho máy rửa. Nhưng mà nội việc đứng phân loại, xếp bát đĩa, phân loại rác đã đủ mệt bù cho việc rửa tay hết đống đó rồi. Làm liên tục, đôi khi muốn lấy một li nước cũng sợ rời vị trí một lát là bị la, nên thôi.

Nhưng mà có khó có khổ tôi cũng chẳng có sợ. Đi làm thuê, nhận tiền của người ta thì phải cắn răng mà làm thôi.

Cái tôi sợ là con đường về nhà sau giờ làm.

Đi học xa, tôi biết là cô đơn. Nhưng mà cảnh tượng đường đêm về nhà sau giờ làm, tự hỏi tương lai bản thân đang đi về đâu nó dài và heo hắt lắm. Chốc lát tôi lại thành kẻ lang thang trong suy nghĩ của bản thân. Trời tối lắm. Nhìn lên cao là trăng. Nhưng mà trăng ở đây sao nó chẳng sáng đâu. Có anh bạn bảo tôi buồn thì ra biển ngắm trâng thưởng rượu. Nhưng trăng ở đây nó không thi vị đâu. Vì tôi biết, có gục xuống dưới con trăng này thì cũng chẳng ai dìu mình về nhà, chẳng ai lo lắng cho mình ở cái nơi đất khách quê người này đâu.

Đôi lúc tôi cảm thấy cái đất mù căng chải này nó cũng đáng để khám phá lắm, muốn đạp xung quanh ngắm nghía mọi ngóc ngách của nó đấy. Nhưng tôi sợ đi rồi thì không còn biết đường mà về nữa. Đất thì đẹp, nhưng cuộc sống tôi nó còn bề bộn lắm.

Càng lớn, càng muốn chỉ ở nhà ngắm ra từ cửa sổ với lịch trình trống trải. Bận rộn nó cũng vui thú lắm, nhưng bận nhiều rồi mới thấy ở nhà rảnh rỗi nó quý lắm. Đi ban đêm nhiều mới thấy buổi sáng nó cũng còn những vẻ đẹp chưa được khám phá đấy.

Nhớ ba mẹ, ông bà, gia đình. Nhớ Quy Nhơn. Nhớ em. Nhớ bạn bè nữa.

"Cả một thời thơ ấu mong được lớn, ai biết lớn lên chỉ buồn thêm?"