Đã được một thời gian rồi từ lúc mình nhận ra bản thân ham muốn ở lì trong nhà, thưởng thức quãng thời gian quanh quẩn lười biếng. Mà có lẽ, nếu mãi lười biếng thì cuộc sống không thể tiếp diễn được.
Mình có thói quen hoài niệm, sống trong quá khứ, thèm khát cái cảm giác xưa cũ. Thế nên rảnh rỗi lại nằm nhớ về chuyên Lê Quý Đôn, nhớ về cái cảm giác buổi tối hôm trước khi thi đã đạp xe đến trước cổng trường, hít một hơi thật sâu để biết rằng những ngày tới sẽ chiến đấu thật dũng mãnh để được ngồi ở một trong những phòng học còn sáng đèn mải miết lúc 9 giờ tối ấy.
Nhớ lần đầu đứng dựa vào cái tường trước cửa phòng 9 mà trắng cả quần vì trường vừa quét vôi mới, tự nhủ "à từ nay căn phòng này sẽ ở cùng mình suốt 3 năm học đây". May mắn sao đúng là 3 năm không phải thay phòng học lần nào.
Nhớ những lúc chờ mãi đến giờ ra chơi quanh quẩn cầu thang chém gió cùng anh Duy, chị Duyên, chị Tâm, anh Đệ, thằng Tú, con Ngân... Rồi chờ mãi đến nghỉ Tết, nghỉ hè, clb của trường để cùng quậy cho thả ga hay deep deep cùng những con người mình ngưỡng mộ biết bao. Ngày ấy quan hệ với lớp không tốt nên chỉ bám víu vào mấy ông bà già đã ra trường đi học đại học ở xa mãi mới về. Hồi đấy sao nghĩ được cuối cùng mình lại là đứa xa nhà nhất.
Rồi nhớ đã 4-5 năm làm cái sự kiện to nhất trường, những trưa chiều đắm mình cùng những "công việc" đầu đời. Mình đã nghĩ mình giỏi lên kế hoạch cho sự kiện lắm ấy. Khi đó, tuổi trẻ của mình có khả năng bất tận, không ngán bất kì cái gì.
Nhớ không sao kể hết nổi về Lê Quý Đôn. Đi xa rồi vẫn có nhiều thứ làm ta lưu luyến quá. Đi rồi mới xuất hiện, sao không xuất hiện lúc ta còn ngồi trên ghế nhà trường để còn biết trân trọng mà giữ lấy?
Biệt Phủ tối Chủ Nhật chút nhớ.