Snow

Tuesday, August 30, 2016

Bạn

Mấy ngày vừa rồi tôi viết về nhiều thứ lắm, nhưng mà cảm thấy vớ vẩn nên thôi không post giữ làm cảnh. Nhưng mà riêng vụ này thì đã trải qua hai ngày rồi mới có thời gian gõ gõ một tí.

Hai ngày trước, ba đưa tôi và thằng em đến tòa nhà cao thứ hai cái thủ đô này chơi. Cũng như cái tòa cao nhất, tòa cao thứ hai này cũng do người Hàn làm (công nhân họ giỏi mà lắm tiền thật, hơn hẳn cái quá khứ nhơ nhuốc ngày trước). Cơ mà cái chuyện tòa nhà này cao thứ hai, nó đẹp và gần Đại sứ quán Nhật chỉ là lí do phụ. Lí do chính là ba hẹn gặp vài cô chú ở tòa nhà này, nghe bảo là bạn phổ thông.

Sunday, August 21, 2016

Tôi

Trời mưa. Hôm nay tôi vẫn quyết định lười biếng. Đáng nhẽ là 5 giờ dậy thể dục, keep fit hay gì gì đó. Thế mà 7 giờ dậy, nằm lì trên giường đọc sách.

Tôi chả phải người ham đọc sách, mà lâu lắm rồi mới đọc được quyển ưng ý nên mê lắm. Sách hay tuyệt vời, nhưng đọc chục trang tôi lại bỏ xuống. Tôi thấy xấu hổ lắm khi lật qua những câu chuyện đẹp đẽ mà chị tác giả kể lại. Cùng một đất nước, cùng một điểm đến mà chị trải nghiệm nhiều quá. Cả bạn tôi nữa, mấy đứa bạn dạo này cứ khoe liên tục là mình làm cái này, trải nghiệm cái kia nhìn mà thích mê. Họ đang lớn dần còn tôi thì ngồi ở nhà mải mơ màng và lưu luyến cuộc sống lúc bé.

Monday, August 8, 2016

Hoa sữa mùa hè

Đêm 11 giờ, tôi lại quẩy xe ra đường vì cảm thấy sự cô đơn trong căn nhà này đang bắt đầu thành hình. Cái "thú vui" này lúc ở Nhật là quá đỗi bình thường, nhưng với một người dân Quy Nhơn nó khá kì dị và nguy hiểm.

  Như mọi khi, tôi chọn thử một thứ thức uống lạ mà tôi tìm thấy bên đường, lần này tôi chọn cam và nha đam. Chả bất ngờ lắm khi mà vị của nó chả ra gì, chua chua lợ lợ, nhưng tình cờ lại đúng tâm trạng nên cũng khá ưng bụng :)) Rồi đi dạo. Đường phố Quy Nhơn thì lúc nào chả thế, mới đi có gần 6 tháng mà. Trời mùa hè đến tối vẫn ngộp, đi dọc biển vẫn nóng. Thế mà chả ngờ, tôi bắt được mùi hoa sữa, giữa hè.

Rồi tôi nghĩ đến em. Em đến với tôi cũng như mùi hoa sữa đó, thoảng qua giữa hè khi mà tôi chả ngờ tới. Khổ chưa, đang nóng mà hoa sữa lại làm tôi nghĩ đến mùa thu, mùa mà tôi chọn làm câu trả lời cho câu hỏi "mùa nào theo bạn đẹp nhất trong năm?"

 Tôi chọn mùa thu làm mùa của tất cả mọi thứ: mùa của khởi đầu, của kết thúc, của sự lưu luyến và cũng là mùa của yêu (đếch phải mùa xuân như mấy ông nhà văn lúc nào cũng viết). Em đến giữa mùa hè, làm tôi mơ về mùa thu; rồi em đi cũng vào hè, làm tôi ước mùa thu quay lại.

 Tôi lựa chọn im lặng. Tôi lựa chọn không nói cho em biết tôi nhớ em như thế nào. Tôi lựa chọn không cho em biết đường phố Quy Nhơn vương hình bóng em như thế nào. Tôi có đúng không?

 Người ta bảo em là summer crush, nhưng với tôi, em mãi là mùa thu, là hương hoa sữa giữa mùa hè mà tôi không muốn tìm kiếm.

 Mỉm cười, phóng xe.

 Quy Nhơn 8/8/2016


Friday, August 5, 2016

Thích gì làm nấy? Cá tính?

Người ta bảo cảnh vật, hoàn cảnh không làm con người buồn, mà con người buồn khi tự mình muốn thế ấy. Nên là tối nay quyết định buồn tiếp, sau mấy đêm buồn vớ vẩn khác.