Đêm 11 giờ, tôi lại quẩy xe ra đường vì cảm thấy sự cô đơn trong căn nhà này đang bắt đầu thành hình. Cái "thú vui" này lúc ở Nhật là quá đỗi bình thường, nhưng với một người dân Quy Nhơn nó khá kì dị và nguy hiểm.
Như mọi khi, tôi chọn thử một thứ thức uống lạ mà tôi tìm thấy bên đường, lần này tôi chọn cam và nha đam. Chả bất ngờ lắm khi mà vị của nó chả ra gì, chua chua lợ lợ, nhưng tình cờ lại đúng tâm trạng nên cũng khá ưng bụng :))
Rồi đi dạo. Đường phố Quy Nhơn thì lúc nào chả thế, mới đi có gần 6 tháng mà. Trời mùa hè đến tối vẫn ngộp, đi dọc biển vẫn nóng. Thế mà chả ngờ, tôi bắt được mùi hoa sữa, giữa hè.
Rồi tôi nghĩ đến em. Em đến với tôi cũng như mùi hoa sữa đó, thoảng qua giữa hè khi mà tôi chả ngờ tới. Khổ chưa, đang nóng mà hoa sữa lại làm tôi nghĩ đến mùa thu, mùa mà tôi chọn làm câu trả lời cho câu hỏi "mùa nào theo bạn đẹp nhất trong năm?"
Tôi chọn mùa thu làm mùa của tất cả mọi thứ: mùa của khởi đầu, của kết thúc, của sự lưu luyến và cũng là mùa của yêu (đếch phải mùa xuân như mấy ông nhà văn lúc nào cũng viết). Em đến giữa mùa hè, làm tôi mơ về mùa thu; rồi em đi cũng vào hè, làm tôi ước mùa thu quay lại.
Tôi lựa chọn im lặng. Tôi lựa chọn không nói cho em biết tôi nhớ em như thế nào. Tôi lựa chọn không cho em biết đường phố Quy Nhơn vương hình bóng em như thế nào. Tôi có đúng không?
Người ta bảo em là summer crush, nhưng với tôi, em mãi là mùa thu, là hương hoa sữa giữa mùa hè mà tôi không muốn tìm kiếm.
Mỉm cười, phóng xe.
Quy Nhơn 8/8/2016