Yêu đơn phương không chỉ là khái niệm miêu tả chuyện luyến ái giữa người với người, mà đôi khi nó còn phù hợp để miêu tả một thứ bạn theo đuổi bao lâu đấy, nhưng mãi rồi tất cả những gì bạn nhận lại chỉ là sự im lặng hững hờ.
Từ nhỏ đến lớp, chạy qua gần phần ba cuộc đời, tôi chỉ biết có đơn phương. Tất cả những thứ tôi muốn đạt được đều chưa từng quay lại nhìn xem tôi đang ở đâu, có đang còn theo sau hay không. Người ngoài nhìn vào thì nghĩ tôi là người muốn gì thì sẽ đạt được cái nấy, nhưng nào có phải. Bị từ chối đến chai lì rồi.
Là thế này, hôm nay tôi đi làm thêm cho trường ở lễ khai giảng năm học mới. Nhìn các em nhỏ tràn đầy năng lượng và tò mò khi đang bước từng bước dài vào cuộc sống mới, tôi mới nhận ra tròn một năm đã qua rồi, một năm tôi mải miết bám đuổi thứ tôi gọi là "fulfilling life". Tôi nhớ tôi đã từng diện bộ vest giống các bạn ấy, ngồi vị trí ấy với cũng đôi mắt sáng rực ngưỡng mộ và ham thích các thành viên câu lạc bộ trường phô diễn thành quả tập luyện của bản thân dưới ánh đèn mờ ảo. Cũng không hẳn là người ta thiết gì mình, nhưng hết lời mời này đến lời chèo kéo khác ập vào một thằng sinh viên mới như tôi, với những mảnh đất màu mỡ đắt giá kiểu như vào CLB này có thể tiếp xúc với người Nhật rồi nâng cao trình độ tiếng Nhật như vũ bão; tham gia nhóm kia thì sẽ tạo được những quan hệ quý giá cho tương lai...
À tôi vẫn nhớ tôi đã lạnh tay vứt hết những tờ thông tin ấy vào thùng rác, vì tôi nhỡ yêu một câu lạc bộ khác rồi. Ở đó mọi người đều hết sức dễ thương, đầy nhiệt huyết và đam mê. Buồn cười lắm cái hôm mà mọi người mệt mỏi từ bỏ ý định bám trụ ở câu lạc bộ ấy vì màn khởi động chạy 10 vòng phòng tập, nhảy bật cóc 20 cái này nọ... Tôi chỉ cười, không phải vì hôm đó tôi không đuối, mà vì bao nhiêu vậy không đủ để cản mình tiếp tục ở lại cùng câu lạc bộ.
Tôi nhớ cái hôm mà các anh chị quyết định xem ai sẽ tiến thêm bước nữa để trở thành thành viên chính thức, ai phải tiếp tục cố gắng thêm 1 kì học nữa. Buồn cười lắm những người bỏ cuộc vì gần như đã là thành viên chính thức rồi lại phải bỏ thêm vài tháng tập nữa. Tôi cười không phải vì tôi không để tâm việc có thêm một kì học nữa để rèn luyện bản thân, chẳng qua tôi thấy 1 kì học nữa không đủ cản mình trở thành thành viên chính thức.
Ba mẹ đã từng hỏi sao bạn bè con hình nào ảnh mô cũng có mặt. Dưới ánh đèn ấy, bạn con nhìn tươi trẻ mà đầy sức sống vậy. Tại sao con lại là thằng...chiếu đèn?
Bảo tôi không thèm đứng dưới ánh đèn đó là đạo đức giả, thèm lắm chứ. Nhưng nhiêu đó không đủ cản tôi tiếp tục yêu đơn phương cái danh hiệu "thành viên chính thức" ấy. Đơn giản là bởi vì tôi không ở đó vì ánh đèn, tôi ở đó vì những người đã cho tôi động lực để tôi vượt qua cái giới hạn ngày xưa tôi đã tự vạch ra cho bản thân. Nghĩ thế, tôi đã sẵn sàng để bám trụ tiếp cả năm tiếp theo rồi.
"Người béo và hậu đậu như em không hợp nhảy nhót đâu anh nhỉ?"
"Vậy là em chưa thấy anh A ở circle anh nhảy rồi. Cố gắng lên em, em sẽ làm được như mọi người thôi."
Snow
Friday, September 23, 2016
Saturday, September 17, 2016
3 giờ sáng, tháng 9 ngày 18
Mỗi giây sống là một thử thách. Không thử thách bản thân, không làm bản thân đau thì không thể cảm thấy được sự sống vẫn còn trong mình.
Người ta hay đồn rằng cho dù kiềm chế giỏi thế nào, thì khi không tỉnh táo nhất, thì lòng chất chứa bao nhiêu rồi sẽ cho ra hết. Càng nhiều tâm sự, càng uống nhiều, cho ra càng nhiều. Mà đối tượng chịu trận, là người ở gần nhất, người yêu thương nhất.
Khi bạn bè xung quanh thằng bé buồn, chúng nó hay tìm đến điếu thuốc phì phèo, nhất là trong những đêm mưa thế này, cái mùi nồng nặc khói thuốc pha với ngột ngạt hơi nước cũng là một thú vui. Thằng bé thì khác bạn bè nó một chút, nó uống, uống nhiều lắm. Nó tự làm mình mất tỉnh táo để thử xem trong lúc mất đi nhân tính, nó tìm ai và nói với ai những gì.
Ô vậy nhưng đến mà khổ, nó không tìm được ai cả. Không tỉnh táo, nhưng nó biết tay nó đang lặng đi trên bàn phím điện thoại. Nó không biết gõ vào đó số của ai. Nó không biết tìm tên ai trong list friend facebook của nó. Hay đúng hơn, có gì đó cản nó lại. Bàn tay đỏ như gấc của nó run rẩy bấm nút khóa màn hình.
Nó lại quyết định giữ lại hết những áp lực, những lu bu cuộc sống cho riêng nó. Ấy cũng là một sự ích kỉ. Nó cười. Thì ra nó vẫn còn tỉnh táo, nó chưa say. Nó còn biết mua ít lại vì nó đang tiêu hoang tiền bố mẹ nuôi nó ăn học. Đợi rồi mấy ngày nữa nó đi làm thêm, có đồng lương rồi thì nó sẽ lại thử tinh thần của nó thêm lần nữa, thử xem rồi ai sẽ chịu đựng nổi nó?
Thằng bé vẫn còn đứng vững.
Người ta hay đồn rằng cho dù kiềm chế giỏi thế nào, thì khi không tỉnh táo nhất, thì lòng chất chứa bao nhiêu rồi sẽ cho ra hết. Càng nhiều tâm sự, càng uống nhiều, cho ra càng nhiều. Mà đối tượng chịu trận, là người ở gần nhất, người yêu thương nhất.
Khi bạn bè xung quanh thằng bé buồn, chúng nó hay tìm đến điếu thuốc phì phèo, nhất là trong những đêm mưa thế này, cái mùi nồng nặc khói thuốc pha với ngột ngạt hơi nước cũng là một thú vui. Thằng bé thì khác bạn bè nó một chút, nó uống, uống nhiều lắm. Nó tự làm mình mất tỉnh táo để thử xem trong lúc mất đi nhân tính, nó tìm ai và nói với ai những gì.
Ô vậy nhưng đến mà khổ, nó không tìm được ai cả. Không tỉnh táo, nhưng nó biết tay nó đang lặng đi trên bàn phím điện thoại. Nó không biết gõ vào đó số của ai. Nó không biết tìm tên ai trong list friend facebook của nó. Hay đúng hơn, có gì đó cản nó lại. Bàn tay đỏ như gấc của nó run rẩy bấm nút khóa màn hình.
Nó lại quyết định giữ lại hết những áp lực, những lu bu cuộc sống cho riêng nó. Ấy cũng là một sự ích kỉ. Nó cười. Thì ra nó vẫn còn tỉnh táo, nó chưa say. Nó còn biết mua ít lại vì nó đang tiêu hoang tiền bố mẹ nuôi nó ăn học. Đợi rồi mấy ngày nữa nó đi làm thêm, có đồng lương rồi thì nó sẽ lại thử tinh thần của nó thêm lần nữa, thử xem rồi ai sẽ chịu đựng nổi nó?
Thằng bé vẫn còn đứng vững.
Wednesday, September 14, 2016
Ngày 15/9, 2 giờ sáng
Theo đuổi những cái ta thích rõ ràng không đem lại thành công, nhưng chắc chắn sẽ cho bản thân một lí do để tiếp tục sống và
tranh đấu.
Trời tháng 9 Biệt Phủ mưa nhiều.
Tôi có thằng bạn thân người gốc Bangladesh, nhưng sinh ra và
lớn lên ở Úc, mà tôi gọi là thằng Ish. Nó sống nhiều hơn tôi có 5 năm tuổi
nhưng bước chân vào cuộc sống trước tôi 10 năm rồi. Ngày trước cha mẹ nó cũng
khá giả, rồi đột nhiên ba nó bệnh nặng không đi lại khỏe mạnh được nữa, nó lại
còn 2 đứa em, vậy là nó phải ra đời đi làm từ nhỏ. Thế nhưng mà nó không ngại
trải nghiệm những thú chơi bời xa xỉ (người Tây có lẽ phần nhiều như vậy). Nó bảo
tôi, tuy tao khổ, nhưng tao vẫn yêu thương hết lòng. Nó từng có một người bạn
gái, hai đứa yêu thương nhau đến nỗi sẵn sang cưới rồi, thì mẹ nó không chịu vì
khác tôn giáo. Buồn đến chết đi sống lại, nó quyết định sang Nhật học làm lại
cuộc đời, vì học cái trường này nó không cần trả học phí, chỉ cần lo cho cuộc sống
của nó và gia đình nó là đủ thôi. Nó bảo với tôi là mày cũng đi làm, bạn bè mày
cũng đi làm, nhưng tiền thì để tự nuôi chúng mày, chứ tao còn phải gửi về cho
hai đứa em học đại học. Tôi rớt 15 kí từ khi qua đây, nó rớt 20.
Nó lại đem lòng yêu một cô gái người Nhật lai Pháp. Yêu nhiều
lắm. Đến độ nó sẵn sàng khóc trước mặt một người dưng như tôi vì cô ta thờ ơ với
nó, chỉ coi nó là một người bạn cô ta tìm đến lúc buồn. Tôi vốn dở viết lách
nên không thể miêu tả được cái đêm hôm ấy bên canh cảng tàu biển, nó đau khổ
như thế nào, chỉ biết chắc là nó đau lắm, nó quyết định nếu 2 năm nữa, sau khi
tốt nghiệp đại học, nếu nó không tìm được một lí do để nó sống, thì nó sẽ đi khỏi
đời này, không cần đợi đến lúc Thánh Ala sắp đặt sẵn cho nó. Tôi la nó, bảo rằng
“mày cứ phải đâm đầu vào cái nơi tối tăm không hi vọng ấy, rồi mày quyết định bỏ
phí cái cuộc đời quý giá mày có được, mày là đứa ngu nhất tao từng thân.” Nó cười
nhận ngu, nhưng rồi bảo với tôi, đầy phê bình “còn hơn là đứa như mày, biết
mình thích ai, thích cái gì, mà lại không tiến tới, để cho những trở ngại vớ vẩn
cản lối, sống như thế tao không thấy có động lực sống.”
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm việc kĩ thuật cho trường,
có lương. Một thằng sinh viên kinh tế, nhận lương khi làm kĩ thuật, nghe buồn
cười. Thế nhưng tôi tự hào lắm, tự hào vì ngày hôm nay tôi đã bước một bước dài
từ khi nghe thằng Ish, quyết tâm thử học thêm về kĩ thuật, thứ mà tôi đã bỏ dở
ngang chừng vì cảm thấy mình không đủ giỏi, không hợp với tính cách bản thân dù
rất thích, thích từ bé. Ba tôi là tiến sĩ ngành công nghệ thông tin, có lẽ ba
đã cho tôi một phần rất nhỏ khả năng làm việc với máy móc của ba, để hôm nay
tôi đủ sức để tự tin rằng tôi đã theo đuổi cái mà tôi thích, và đạt được một
chút gì đó nho nhỏ để tôi có thể khoe với mọi người. Nhưng rồi tôi cũng phải đi
tìm cái mà tôi thật sự yêu, để cái cuộc sống cỏn con vô vị này có ươm màu của
đam mê, của những đêm dài cố gắng cho trót cái gọi là tình yêu.
Mẹ thằng Ish mới gặp tai nạn giao thông, may mắn thay hôm
nay cũng vừa ra viện. Nó quyết định về lại Úc với gia đinh, tôi thấy nó sẽ sống
tốt hơn gần gia đình, còn hơn khổ sở lay lắt từng đồng xu cho từng bữa ăn ở
đây. Tôi hỏi nó có còn nhớ cô gái kia không, nó bảo tao sẽ từ bỏ tất cả để theo
cô ta nếu cô ta đáp lại tình cảm của nó, vì nó yêu, và yêu rất nhiều. Quen biết
nó, tôi mới từ bỏ tất cả những khái niệm mà tôi gọi là “yêu” của bản thân, vì
so với nó, những thứ tình cảm con nít của tôi vẫn nhỏ bé lắm, tôi không dám nhận
là mình đã từng yêu bao giờ.
Có lẽ, tôi nên thử yêu một lần ...?
![]() |
| Một thời "yêu đương" - theo đuổi thiết kế ảnh |
Wednesday, September 7, 2016
Điểm số
Tuy năm nhất đại học đã qua từ lâu rồi, nhưng hôm nay mới là chính thức qua đi khi thằng bé nhận được bảng điểm của kì học mùa xuân vừa rồi.
Đã từ lâu, nó vẫn giữ một niềm tin sắt đá rằng điểm số không thể đánh giá hết một con người. Nó tâm đắc đọc đi đọc lại về những tấm gương thành công tuy thành tích trên lớp không nổi trội. Nó luôn nghĩ thế này: "Xã hội này thật là điên khi người người tị nạnh, tranh đua nhau từng phẩy GPA, từng đồng lương tháng; anh A làm ra 1000$ 1 tháng có nghĩa là giỏi hơn chị B sống dư dả với 999$." Thằng bé lâu lâu lại còn nghĩ rằng sẽ tuyệt biết bao nếu "lời đầu tiên ba mẹ hỏi khi từ trường về là học có vui không con thay vì hôm nay kiểm tra bao nhiêu điểm".
Nó trải qua thời phổ thông với một thành tích khá ngất ngưởng, chỉ có một năm lớp 10 rớt xuống tiên tiến, còn lại 11 năm học sinh giỏi. Thế nhưng về chi tiết, thì chỉ có cấp một là nó thực sự nắm lấy cái danh hiệu cao quý kia một cách dễ dàng, ở cấp 2, cấp 3, nó được học sinh giỏi với những con điểm suýt soát. Có năm thì vì học thêm thầy Chi nên điểm toán của nó từ 7,8 được thầy làm tròn 8,0; có năm là vì cô Tâm đã dành thật nhiều niềm tin vào cái tên "cốt cán" trong lớp này, nên điểm văn cô châm chước cho 8 và không có một số thập phân nào rườm rà theo sau. Nó nghĩ rằng so với những người bạn 9, 10 phẩy kia, nó có những thứ mà những đứa mọt sách, ham học thêm không thể nào có được.
Ba mẹ nó tất nhiên không hề yên tâm một chút nào. Tuy lần họp phụ huynh nào tên nó cũng nằm đâu đó cuối danh sách học sinh giỏi của lớp, nhưng ba mẹ nó vẫn la nó nhiều lắm. Tại sao lúc nào cu cậu cũng cười cợt rằng thằng này con kia hôm nay giải bài tập không nhanh bằng nó, nhưng đến cuối cùng điểm của nó cũng không bằng những lời cười cợt kia? Thằng bé nhăn nhó, cho rằng ba mẹ đang bị bệnh thành tích nặng quá.
Nó giữ cái niềm tin ấy đến tận đại học. Kì 1, nó được GPA ở mức tạm chấp nhận khi mà bạn nó được 4.0 GPA. Nó đâm đầu vào hoạt động ngoại khóa và bỏ lơ con điểm đằng sau với niềm tin sắt đá rằng nếu nó làm thật nhiều thứ, thì rồi những thứ nó có được sẽ không thua kém ai. Nhưng không, nó bắt đầu bị đánh rớt những hoạt động nó nộp đơn xin tham gia. Có nơi viện cớ nọ, có nơi viện lí do kia. Trong nhóm phỏng vấn chỉ có mình nó bị đánh rớt. Nó điên cuồng tìm lí do. Bài luận của nó đã được đầu tư cả tháng trời (đọc đi đọc lại, sửa đi chỉnh lại, nhờ người khác nhận xét). Hồ sơ của nó cũng đâu phải tồi. Nó thức cả đêm ủi thẳng bộ vest và phơi cho khô chiếc áo sơ mi trắng tinh nó vừa mới mua ở cửa hàng. Rồi hôm đấy nó tự tin lắm, bạn bè nó đùa cợt nhưng nó nghiêm túc vô cùng. Vẫn rớt.
Thế rồi có đứa bạn hỏi nó: "GPA của mày thế nào?" "3.2, thì sao? Đâu tồi đâu?" "Vậy thì đúng rồi, GPA của đứa thấp nhất phòng đó là 3.5 cơ."
GPA không chỉ thể hiện lực học đơn thuần, mà với những giám khảo đánh đơn, đó còn là cái cơ sở để họ chắc chắn rằng một sinh viên có thể vừa duy trì học tốt, vừa cống hiến cho họ hay không. GPA càng cao họ càng tin tưởng, mà chữ tín với người Nhật nó chỉ đi sau chữ nhẫn thôi.
Kì này thằng bé nhận được con điểm rất tệ. Nó biết trước rồi nhưng vẫn buồn rất nhiều vì có những môn nó cố kinh khủng khiếp ấy mà chỉ nhận con A, con B. GPA trung bình năm của nó được giải thoát khỏi mấy chữ số thập phân rườm rà đằng sau. 3 tròn, con GPA này có lẽ sẽ làm nó hối hận đến khi tốt nghiệp đại học cho mà xem.
Thằng bé sẽ cố gắng lại từ đầu vậy.
Đã từ lâu, nó vẫn giữ một niềm tin sắt đá rằng điểm số không thể đánh giá hết một con người. Nó tâm đắc đọc đi đọc lại về những tấm gương thành công tuy thành tích trên lớp không nổi trội. Nó luôn nghĩ thế này: "Xã hội này thật là điên khi người người tị nạnh, tranh đua nhau từng phẩy GPA, từng đồng lương tháng; anh A làm ra 1000$ 1 tháng có nghĩa là giỏi hơn chị B sống dư dả với 999$." Thằng bé lâu lâu lại còn nghĩ rằng sẽ tuyệt biết bao nếu "lời đầu tiên ba mẹ hỏi khi từ trường về là học có vui không con thay vì hôm nay kiểm tra bao nhiêu điểm".
Nó trải qua thời phổ thông với một thành tích khá ngất ngưởng, chỉ có một năm lớp 10 rớt xuống tiên tiến, còn lại 11 năm học sinh giỏi. Thế nhưng về chi tiết, thì chỉ có cấp một là nó thực sự nắm lấy cái danh hiệu cao quý kia một cách dễ dàng, ở cấp 2, cấp 3, nó được học sinh giỏi với những con điểm suýt soát. Có năm thì vì học thêm thầy Chi nên điểm toán của nó từ 7,8 được thầy làm tròn 8,0; có năm là vì cô Tâm đã dành thật nhiều niềm tin vào cái tên "cốt cán" trong lớp này, nên điểm văn cô châm chước cho 8 và không có một số thập phân nào rườm rà theo sau. Nó nghĩ rằng so với những người bạn 9, 10 phẩy kia, nó có những thứ mà những đứa mọt sách, ham học thêm không thể nào có được.
Ba mẹ nó tất nhiên không hề yên tâm một chút nào. Tuy lần họp phụ huynh nào tên nó cũng nằm đâu đó cuối danh sách học sinh giỏi của lớp, nhưng ba mẹ nó vẫn la nó nhiều lắm. Tại sao lúc nào cu cậu cũng cười cợt rằng thằng này con kia hôm nay giải bài tập không nhanh bằng nó, nhưng đến cuối cùng điểm của nó cũng không bằng những lời cười cợt kia? Thằng bé nhăn nhó, cho rằng ba mẹ đang bị bệnh thành tích nặng quá.
Nó giữ cái niềm tin ấy đến tận đại học. Kì 1, nó được GPA ở mức tạm chấp nhận khi mà bạn nó được 4.0 GPA. Nó đâm đầu vào hoạt động ngoại khóa và bỏ lơ con điểm đằng sau với niềm tin sắt đá rằng nếu nó làm thật nhiều thứ, thì rồi những thứ nó có được sẽ không thua kém ai. Nhưng không, nó bắt đầu bị đánh rớt những hoạt động nó nộp đơn xin tham gia. Có nơi viện cớ nọ, có nơi viện lí do kia. Trong nhóm phỏng vấn chỉ có mình nó bị đánh rớt. Nó điên cuồng tìm lí do. Bài luận của nó đã được đầu tư cả tháng trời (đọc đi đọc lại, sửa đi chỉnh lại, nhờ người khác nhận xét). Hồ sơ của nó cũng đâu phải tồi. Nó thức cả đêm ủi thẳng bộ vest và phơi cho khô chiếc áo sơ mi trắng tinh nó vừa mới mua ở cửa hàng. Rồi hôm đấy nó tự tin lắm, bạn bè nó đùa cợt nhưng nó nghiêm túc vô cùng. Vẫn rớt.
Thế rồi có đứa bạn hỏi nó: "GPA của mày thế nào?" "3.2, thì sao? Đâu tồi đâu?" "Vậy thì đúng rồi, GPA của đứa thấp nhất phòng đó là 3.5 cơ."
GPA không chỉ thể hiện lực học đơn thuần, mà với những giám khảo đánh đơn, đó còn là cái cơ sở để họ chắc chắn rằng một sinh viên có thể vừa duy trì học tốt, vừa cống hiến cho họ hay không. GPA càng cao họ càng tin tưởng, mà chữ tín với người Nhật nó chỉ đi sau chữ nhẫn thôi.
Kì này thằng bé nhận được con điểm rất tệ. Nó biết trước rồi nhưng vẫn buồn rất nhiều vì có những môn nó cố kinh khủng khiếp ấy mà chỉ nhận con A, con B. GPA trung bình năm của nó được giải thoát khỏi mấy chữ số thập phân rườm rà đằng sau. 3 tròn, con GPA này có lẽ sẽ làm nó hối hận đến khi tốt nghiệp đại học cho mà xem.
Thằng bé sẽ cố gắng lại từ đầu vậy.
Thursday, September 1, 2016
Những người Hà Nội
Hiện tại nơi tôi ở là phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội.
Đây là một căn nhà công vụ cấp cho ba tôi khi ông chuyển ra đây công tác.
Tôi vẫn tin đó là một sự trùng hợp dễ thương khi mà cách nơi
này không xa, bà nội tôi cất tiếng khóc đầu tiên chào đời.
Khi bạn nói bạn quen một người Hà Nội, với thời bây giờ, khả
năng cao là một người thành phố với giọng nói ngọt tai, cử chỉ lịch thiệp và
phong cách khoan thai của một cư dân thủ đô văn hiến. Còn tôi, từ trước khi tôi
biết nhớ, tôi đã quen một người Hà Nội gốc rồi.
Subscribe to:
Comments (Atom)


