Snow

Friday, September 23, 2016

Yêu đơn phương

Yêu đơn phương không chỉ là khái niệm miêu tả chuyện luyến ái giữa người với người, mà đôi khi nó còn phù hợp để miêu tả một thứ bạn theo đuổi bao lâu đấy, nhưng mãi rồi tất cả những gì bạn nhận lại chỉ là sự im lặng hững hờ.
Từ nhỏ đến lớp, chạy qua gần phần ba cuộc đời, tôi chỉ biết có đơn phương. Tất cả những thứ tôi muốn đạt được đều chưa từng quay lại nhìn xem tôi đang ở đâu, có đang còn theo sau hay không. Người ngoài nhìn vào thì nghĩ tôi là người muốn gì thì sẽ đạt được cái nấy, nhưng nào có phải. Bị từ chối đến chai lì rồi.

Là thế này, hôm nay tôi đi làm thêm cho trường ở lễ khai giảng năm học mới. Nhìn các em nhỏ tràn đầy năng lượng và tò mò khi đang bước từng bước dài vào cuộc sống mới, tôi mới nhận ra tròn một năm đã qua rồi, một năm tôi mải miết bám đuổi thứ tôi gọi là "fulfilling life". Tôi nhớ tôi đã từng diện bộ vest giống các bạn ấy, ngồi vị trí ấy với cũng đôi mắt sáng rực ngưỡng mộ và ham thích các thành viên câu lạc bộ trường phô diễn thành quả tập luyện của bản thân dưới ánh đèn mờ ảo. Cũng không hẳn là người ta thiết gì mình, nhưng hết lời mời này đến lời chèo kéo khác ập vào một thằng sinh viên mới như tôi, với những mảnh đất màu mỡ đắt giá kiểu như vào CLB này có thể tiếp xúc với người Nhật rồi nâng cao trình độ tiếng Nhật như vũ bão; tham gia nhóm kia thì sẽ tạo được những quan hệ quý giá cho tương lai...

À tôi vẫn nhớ tôi đã lạnh tay vứt hết những tờ thông tin ấy vào thùng rác, vì tôi nhỡ yêu một câu lạc bộ khác rồi. Ở đó mọi người đều hết sức dễ thương, đầy nhiệt huyết và đam mê. Buồn cười lắm cái hôm mà mọi người mệt mỏi từ bỏ ý định bám trụ ở câu lạc bộ ấy vì màn khởi động chạy 10 vòng phòng tập, nhảy bật cóc 20 cái này nọ... Tôi chỉ cười, không phải vì hôm đó tôi không đuối, mà vì bao nhiêu vậy không đủ để cản mình tiếp tục ở lại cùng câu lạc bộ.

Tôi nhớ cái hôm mà các anh chị quyết định xem ai sẽ tiến thêm bước nữa để trở thành thành viên chính thức, ai phải tiếp tục cố gắng thêm 1 kì học nữa. Buồn cười lắm những người bỏ cuộc vì gần như đã là thành viên chính thức rồi lại phải bỏ thêm vài tháng tập nữa. Tôi cười không phải vì tôi không để tâm việc có thêm một kì học nữa để rèn luyện bản thân, chẳng qua tôi thấy 1 kì học nữa không đủ cản mình trở thành thành viên chính thức.

Ba mẹ đã từng hỏi sao bạn bè con hình nào ảnh mô cũng có mặt. Dưới ánh đèn ấy, bạn con nhìn tươi trẻ mà đầy sức sống vậy. Tại sao con lại là thằng...chiếu đèn?
Bảo tôi không thèm đứng dưới ánh đèn đó là đạo đức giả, thèm lắm chứ. Nhưng nhiêu đó không đủ cản tôi tiếp tục yêu đơn phương cái danh hiệu "thành viên chính thức" ấy. Đơn giản là bởi vì tôi không ở đó vì ánh đèn, tôi ở đó vì những người đã cho tôi động lực để tôi vượt qua cái giới hạn ngày xưa tôi đã tự vạch ra cho bản thân. Nghĩ thế, tôi đã sẵn sàng để bám trụ tiếp cả năm tiếp theo rồi.

"Người béo và hậu đậu như em không hợp nhảy nhót đâu anh nhỉ?"
"Vậy là em chưa thấy anh A ở circle anh nhảy rồi. Cố gắng lên em, em sẽ làm được như mọi người thôi."