Theo đuổi những cái ta thích rõ ràng không đem lại thành công, nhưng chắc chắn sẽ cho bản thân một lí do để tiếp tục sống và
tranh đấu.
Trời tháng 9 Biệt Phủ mưa nhiều.
Tôi có thằng bạn thân người gốc Bangladesh, nhưng sinh ra và
lớn lên ở Úc, mà tôi gọi là thằng Ish. Nó sống nhiều hơn tôi có 5 năm tuổi
nhưng bước chân vào cuộc sống trước tôi 10 năm rồi. Ngày trước cha mẹ nó cũng
khá giả, rồi đột nhiên ba nó bệnh nặng không đi lại khỏe mạnh được nữa, nó lại
còn 2 đứa em, vậy là nó phải ra đời đi làm từ nhỏ. Thế nhưng mà nó không ngại
trải nghiệm những thú chơi bời xa xỉ (người Tây có lẽ phần nhiều như vậy). Nó bảo
tôi, tuy tao khổ, nhưng tao vẫn yêu thương hết lòng. Nó từng có một người bạn
gái, hai đứa yêu thương nhau đến nỗi sẵn sang cưới rồi, thì mẹ nó không chịu vì
khác tôn giáo. Buồn đến chết đi sống lại, nó quyết định sang Nhật học làm lại
cuộc đời, vì học cái trường này nó không cần trả học phí, chỉ cần lo cho cuộc sống
của nó và gia đình nó là đủ thôi. Nó bảo với tôi là mày cũng đi làm, bạn bè mày
cũng đi làm, nhưng tiền thì để tự nuôi chúng mày, chứ tao còn phải gửi về cho
hai đứa em học đại học. Tôi rớt 15 kí từ khi qua đây, nó rớt 20.
Nó lại đem lòng yêu một cô gái người Nhật lai Pháp. Yêu nhiều
lắm. Đến độ nó sẵn sàng khóc trước mặt một người dưng như tôi vì cô ta thờ ơ với
nó, chỉ coi nó là một người bạn cô ta tìm đến lúc buồn. Tôi vốn dở viết lách
nên không thể miêu tả được cái đêm hôm ấy bên canh cảng tàu biển, nó đau khổ
như thế nào, chỉ biết chắc là nó đau lắm, nó quyết định nếu 2 năm nữa, sau khi
tốt nghiệp đại học, nếu nó không tìm được một lí do để nó sống, thì nó sẽ đi khỏi
đời này, không cần đợi đến lúc Thánh Ala sắp đặt sẵn cho nó. Tôi la nó, bảo rằng
“mày cứ phải đâm đầu vào cái nơi tối tăm không hi vọng ấy, rồi mày quyết định bỏ
phí cái cuộc đời quý giá mày có được, mày là đứa ngu nhất tao từng thân.” Nó cười
nhận ngu, nhưng rồi bảo với tôi, đầy phê bình “còn hơn là đứa như mày, biết
mình thích ai, thích cái gì, mà lại không tiến tới, để cho những trở ngại vớ vẩn
cản lối, sống như thế tao không thấy có động lực sống.”
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm việc kĩ thuật cho trường,
có lương. Một thằng sinh viên kinh tế, nhận lương khi làm kĩ thuật, nghe buồn
cười. Thế nhưng tôi tự hào lắm, tự hào vì ngày hôm nay tôi đã bước một bước dài
từ khi nghe thằng Ish, quyết tâm thử học thêm về kĩ thuật, thứ mà tôi đã bỏ dở
ngang chừng vì cảm thấy mình không đủ giỏi, không hợp với tính cách bản thân dù
rất thích, thích từ bé. Ba tôi là tiến sĩ ngành công nghệ thông tin, có lẽ ba
đã cho tôi một phần rất nhỏ khả năng làm việc với máy móc của ba, để hôm nay
tôi đủ sức để tự tin rằng tôi đã theo đuổi cái mà tôi thích, và đạt được một
chút gì đó nho nhỏ để tôi có thể khoe với mọi người. Nhưng rồi tôi cũng phải đi
tìm cái mà tôi thật sự yêu, để cái cuộc sống cỏn con vô vị này có ươm màu của
đam mê, của những đêm dài cố gắng cho trót cái gọi là tình yêu.
Mẹ thằng Ish mới gặp tai nạn giao thông, may mắn thay hôm
nay cũng vừa ra viện. Nó quyết định về lại Úc với gia đinh, tôi thấy nó sẽ sống
tốt hơn gần gia đình, còn hơn khổ sở lay lắt từng đồng xu cho từng bữa ăn ở
đây. Tôi hỏi nó có còn nhớ cô gái kia không, nó bảo tao sẽ từ bỏ tất cả để theo
cô ta nếu cô ta đáp lại tình cảm của nó, vì nó yêu, và yêu rất nhiều. Quen biết
nó, tôi mới từ bỏ tất cả những khái niệm mà tôi gọi là “yêu” của bản thân, vì
so với nó, những thứ tình cảm con nít của tôi vẫn nhỏ bé lắm, tôi không dám nhận
là mình đã từng yêu bao giờ.
Có lẽ, tôi nên thử yêu một lần ...?
![]() |
| Một thời "yêu đương" - theo đuổi thiết kế ảnh |
