Snow

Wednesday, September 7, 2016

Điểm số

Tuy năm nhất đại học đã qua từ lâu rồi, nhưng hôm nay mới là chính thức qua đi khi thằng bé nhận được bảng điểm của kì học mùa xuân vừa rồi.

Đã từ lâu, nó vẫn giữ một niềm tin sắt đá rằng điểm số không thể đánh giá hết một con người. Nó tâm đắc đọc đi đọc lại về những tấm gương thành công tuy thành tích trên lớp không nổi trội. Nó luôn nghĩ thế này: "Xã hội này thật là điên khi người người tị nạnh, tranh đua nhau từng phẩy GPA, từng đồng lương tháng; anh A làm ra 1000$ 1 tháng có nghĩa là giỏi hơn chị B sống dư dả với 999$." Thằng bé lâu lâu lại còn nghĩ rằng sẽ tuyệt biết bao nếu "lời đầu tiên ba mẹ hỏi khi từ trường về là học có vui không con thay vì hôm nay kiểm tra bao nhiêu điểm".

Nó trải qua thời phổ thông với một thành tích khá ngất ngưởng, chỉ có một năm lớp 10 rớt xuống tiên tiến, còn lại 11 năm học sinh giỏi. Thế nhưng về chi tiết, thì chỉ có cấp một là nó thực sự nắm lấy cái danh hiệu cao quý kia một cách dễ dàng, ở cấp 2, cấp 3, nó được học sinh giỏi với những con điểm suýt soát. Có năm thì vì học thêm thầy Chi nên điểm toán của nó từ 7,8 được thầy làm tròn 8,0; có năm là vì cô Tâm đã dành thật nhiều niềm tin vào cái tên "cốt cán" trong lớp này, nên điểm văn cô châm chước cho 8 và không có một số thập phân nào rườm rà theo sau. Nó nghĩ rằng so với những người bạn 9, 10 phẩy kia, nó có những thứ mà những đứa mọt sách, ham học thêm không thể nào có được.

Ba mẹ nó tất nhiên không hề yên tâm một chút nào. Tuy lần họp phụ huynh nào tên nó cũng nằm đâu đó cuối danh sách học sinh giỏi của lớp, nhưng ba mẹ nó vẫn la nó nhiều lắm. Tại sao lúc nào cu cậu cũng cười cợt rằng thằng này con kia hôm nay giải bài tập không nhanh bằng nó, nhưng đến cuối cùng điểm của nó cũng không bằng những lời cười cợt kia? Thằng bé nhăn nhó, cho rằng ba mẹ đang bị bệnh thành tích nặng quá.

Nó giữ cái niềm tin ấy đến tận đại học. Kì 1, nó được GPA ở mức tạm chấp nhận khi mà bạn nó được 4.0 GPA. Nó đâm đầu vào hoạt động ngoại khóa và bỏ lơ con điểm đằng sau với niềm tin sắt đá rằng nếu nó làm thật nhiều thứ, thì rồi những thứ nó có được sẽ không thua kém ai. Nhưng không, nó bắt đầu bị đánh rớt những hoạt động nó nộp đơn xin tham gia. Có nơi viện cớ nọ, có nơi viện lí do kia. Trong nhóm phỏng vấn chỉ có mình nó bị đánh rớt. Nó điên cuồng tìm lí do. Bài luận của nó đã được đầu tư cả tháng trời (đọc đi đọc lại, sửa đi chỉnh lại, nhờ người khác nhận xét). Hồ sơ của nó cũng đâu phải tồi. Nó thức cả đêm ủi thẳng bộ vest và phơi cho khô chiếc áo sơ mi trắng tinh nó vừa mới mua ở cửa hàng. Rồi hôm đấy nó tự tin lắm, bạn bè nó đùa cợt nhưng nó nghiêm túc vô cùng. Vẫn rớt.

Thế rồi có đứa bạn hỏi nó: "GPA của mày thế nào?" "3.2, thì sao? Đâu tồi đâu?" "Vậy thì đúng rồi, GPA của đứa thấp nhất phòng đó là 3.5 cơ."

GPA không chỉ thể hiện lực học đơn thuần, mà với những giám khảo đánh đơn, đó còn là cái cơ sở để họ chắc chắn rằng một sinh viên có thể vừa duy trì học tốt, vừa cống hiến cho họ hay không. GPA càng cao họ càng tin tưởng, mà chữ tín với người Nhật nó chỉ đi sau chữ nhẫn thôi.

Kì này thằng bé nhận được con điểm rất tệ. Nó biết trước rồi nhưng vẫn buồn rất nhiều vì có những môn nó cố kinh khủng khiếp ấy mà chỉ nhận con A, con B. GPA trung bình năm của nó được giải thoát khỏi mấy chữ số thập phân rườm rà đằng sau. 3 tròn, con GPA này có lẽ sẽ làm nó hối hận đến khi tốt nghiệp đại học cho mà xem.

Thằng bé sẽ cố gắng lại từ đầu vậy.