Snow

Saturday, September 17, 2016

3 giờ sáng, tháng 9 ngày 18

Mỗi giây sống là một thử thách. Không thử thách bản thân, không làm bản thân đau thì không thể cảm thấy được sự sống vẫn còn trong mình.

Người ta hay đồn rằng cho dù kiềm chế giỏi thế nào, thì khi không tỉnh táo nhất, thì lòng chất chứa bao nhiêu rồi sẽ cho ra hết. Càng nhiều tâm sự, càng uống nhiều, cho ra càng nhiều. Mà đối tượng chịu trận, là người ở gần nhất, người yêu thương nhất.

Khi bạn bè xung quanh thằng bé buồn, chúng nó hay tìm đến điếu thuốc phì phèo, nhất là trong những đêm mưa thế này, cái mùi nồng nặc khói thuốc pha với ngột ngạt hơi nước cũng là một thú vui. Thằng bé thì khác bạn bè nó một chút, nó uống, uống nhiều lắm. Nó tự làm mình mất tỉnh táo để thử xem trong lúc mất đi nhân tính, nó tìm ai và nói với ai những gì.

Ô vậy nhưng đến mà khổ, nó không tìm được ai cả. Không tỉnh táo, nhưng nó biết tay nó đang lặng đi trên bàn phím điện thoại. Nó không biết gõ vào đó số của ai. Nó không biết tìm tên ai trong list friend facebook của nó. Hay đúng hơn, có gì đó cản nó lại. Bàn tay đỏ như gấc của nó run rẩy bấm nút khóa màn hình.

Nó lại quyết định giữ lại hết những áp lực, những lu bu cuộc sống cho riêng nó. Ấy cũng là một sự ích kỉ. Nó cười. Thì ra nó vẫn còn tỉnh táo, nó chưa say. Nó còn biết mua ít lại vì nó đang tiêu hoang tiền bố mẹ nuôi nó ăn học. Đợi rồi mấy ngày nữa nó đi làm thêm, có đồng lương rồi thì nó sẽ lại thử tinh thần của nó thêm lần nữa, thử xem rồi ai sẽ chịu đựng nổi nó?

Thằng bé vẫn còn đứng vững.